Thứ năm, ngày 12 tháng bảy năm 2012

Khi người tốt vào Đảng

Đấy, mình có cái tật là cứ lúc buồn bực chuyện gì là phải viết cho rõ lắm, để những ý nghĩ về chuyện gì đó nó cuốn đi, khỏi nghĩ ngợi linh tinh cho buồn thêm. Hi hi. Thế lại cười được.

Mới đọc một entry của một người bạn, mới biết rằng bạn mình sắp vào Đảng. Ngẩn người, than thầm: Ôi, thế là lại có một người tốt vào Đảng !.
Ảnh chỉ có tính chất minh họa không liên quan đến bài viết (Anh KT mạng)



Nói thế có khi bị trách nhỉ ? Thế Đảng không có người tốt à ?. Không, tớ có nói thế đâu. Có rất nhiều người tốt đã vào Đảng đấy chứ. Tôi còn nhớ cách đây vài năm, không nhớ năm nào, có báo có chuyên mục Người tốt, việc tốt có đặt tít một bài báo là: "Người tốt như thế chắc là Đảng viên". Trong một số cuộc thi về tít báo không chính thức sau đó, cái tít này luôn luôn giành giải nhất. Tất nhiên, vì sự độc đáo của nó. Tôi có nhiều người bạn, phải khẳng định chắc chắn là họ là những người tốt, vì lý do A, B, C...gì đó đã vào Đảng. Hi hi. Có điều, có những người bạn của tôi đã vào Đảng và tôi thì mất bạn...

Hồi học trong trường đại học thì hình như bạn tôi không có đứa nào vào Đảng. Nhưng ra trường vài năm thì lác đác đã có đứa vào. Trong nhóm bạn thân của tôi, có lúc nói đùa với nhau, nói như thề: Mịa, đứa nào vào Đảng thì đéo chơi với đứa đấy nữa...Vì lúc ấy tỏ ra thanh cao lắm, nghĩ là, đứa nào vào Đảng thì có nghĩa là muốn leo, trèo, ham quyền, ham chức...Chứ tuyệt cũng không dám nghĩ là Đảng là xấu. Tinh thần chung là việc mình mình làm, không nói xấu chế độ, không chống Đảng...cố làm việc tốt, kiếm được nhiều tiền càng tốt, rong chơi, vui vẻ tháng ngày là cũng thỏa mãn một đời như thế cũng là ủng hộ Đảng lắm rồi. Hâm thế !

Thế mà rồi cũng có đứa này, đứa kia vào Đảng rồi. Thì sau đó, có đứa vào Đảng cũng làm chức nọ, chức kia, có đứa làm tổng biên tập rồi, oách lắm. Thì có khi việc vào Đảng là yêu cầu của tổ chức, nếu ông không vào, ông nghỉ, làm lính trơn. Nhưng cũng có đứa vào Đảng rồi thì cũng chưa làm gì cả, vẫn lính trơn...cũng không thấy có vấn đề gì. Sau mới nghĩ là, ah uh, ngày xưa trẻ con, cứ nói linh tinh. Đứa nào vào Đảng kệ nó chứ. Rất có thể vào Đảng rồi thì nó vẫn là người tốt. Mình mà cứ bạn vào Đảng là không chơi nữa thì không khéo sau này chẳng còn bạn bè gì. Buồn !

Riêng mình thì đến nay vẫn không vào Đảng. Mặc dù cơ quan cũ-báo Thanh niên cũng có lần hỏi có vào Đảng không ? Dạ, thôi, em không. Em cũng yêu quý Đảng nhưng tính em lếu láo, vô tổ chức, ngại họp hành phê bình, phê phán nhau phiền hà, lằng nhằng. Thế thì Đảng nào có cảm tình mà cho vào được ?. Cho nên, có vài lần nào đó mà có hội nghị, hội thảo gì về Đảng mà sếp phân công đi dự viết tin, bài thì chúng bạn phóng viên trong phòng cười rú lên. Chít chưa kon ! Hi hi. Đến cơ quan mới, cũng có lời nhắc xem có vào Đảng không ? Mình cũng thôi. Tôi chỉ muốn tập trung tất cả cho công việc của cơ quan, làm một công dân bình thường, tử tế, kiếm tiền chính đáng nuôi được vợ con, mời được bạn bè thỉnh thoảng đi nhậu, đi chơi...thì cũng tốt cho xã hội, cho Đảng lắm rồi, dù đó thật là ý muốn tầm thường. Nếu sống trong một xã hội khác, có lẽ, tôi cũng không muốn vào bất cứ Đảng nào. Tôi vẫn muốn là nhà báo không đảng phái -vì chỉ có thế, nhà báo mới khách quan và công tâm. 

Có lúc ở bàn bia, mấy đứa bạn đã vào Đảng bảo mình: ông hâm bỏ mẹ, vào Đảng thì có sao đâu. Nó cũng như cái tấm vé ấy mà. Nếu muốn làm được việc gì, có chức, có tước thì phải có cái thẻ đỏ. Mình vào cứ vào, còn nghĩ thế nào, quan điểm thế nào còn do mình chứ. Ah không, mấy cái này tớ cũng không quan tâm nốt. Bởi vì, tớ không thích có chức, có tước bằng thẻ đỏ. Hê hê.

Nguồn FB Mạnh Quân

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét